Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Cô gái có bông hồng

Cô gái có bông hồng
Bài liên quan

10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp của Bill Gates
Online...
Mở rộng tâm hồn

John Blanchard rời khỏi băng ghế, chăm chú nhìn dòng người đang ra khỏi nhà ga xe lửa trung tâm thành phố. Anh đang chờ người con gái mà trái tim đã rất quen thuộc với anh nhưng khuôn mặt thì anh chưa từng gặp, một cô gái với một bông hoa hồng.
13 tháng trước đây trong một thư viện ở Florida, khi nhấc một cuốn sách ra khỏi kệ anh bỗng cảm thấy bị lôi cuốn không phải vì nội dung cuốn sách mà vì dòng chữ viết bằng bút chì bên lề cuốn sách. Những hàng chữ mềm mại với nội dung chứa đựng một tâm hồn sâu sắc và một trí tuệ sáng suốt. Bên trong bìa cuốn sách, nơi ghi tên người mượn anh tìm ra tên chủ nhân của hàng chữ, đó là Hollis Maynell. Cô gái sống ở thành phố New York.

Sau đó anh viết cho cô gái một bức thư tự giới thiệu mình và mong cô trả lời, nhưng ngày hôm sau anh đã phải lên tàu ra nước ngoài tham gia cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ II. Trong vòng một năm và một tháng sau đó, hai người dần dần tìm hiểu nhau qua thư từ. Mỗi lá thư là một hạt giống được gieo vào trái tim nồng cháy. Một mối tình nảy nở. Anh đề nghị cô gái gửi cho mình một tấm hình nhưng cô gái từ chối. Cô cho rằng nếu anh thực lòng thì diện mạo của cô đâu có quan trọng gì.
Cuối cùng cũng đến ngày anh từ châu Âu trở về. Họ hẹn sẽ gặp nhau lần đầu tại nhà ga trung tâm thành phố New York vào lúc 19 giờ. Cô gái viết: "Anh sẽ nhận ra em vì em sẽ gài một bông hồng trên ve áo".



Khi đó, anh thấy một người con gái bước lại phía mình, cô ấy có một thân hình mảnh mai thon thả. Những cuộn tóc vàng lộn xộn bên vành tai nhỏ nhắn. Cặp mắt cô ấy xanh như những đóa hoa. Đôi môi và cằm cô ta có nét cương quyết nhưng rất dịu dàng. Cô gái nở một nụ cười nhẹ nhàng hấp dẫn trên vành môi và nói nhỏ: "Đi cùng em chứ, chàng thủy thủ?". Khi ấy hầu như không tự chủ được, Blanchard bước thêm một bước tiến về phía cô gái, và đúng lúc ấy anh nhìn thấy Hollis Maynell với bông hồng đứng ngay sau cô gái ấy. Đó là một người đàn bà đã ngoài 40 tuổi. Bà ta có mái tóc màu xám bên trong một chiếc mũ đã cũ. Bà ta có một thân hình nặng nề, đôi chân mập mạp trong đôi giày đế thấp. Khi đó cô gái trong chiếc áo màu xanh vội vã bước đi. Blanchard có cảm giác dường như con người anh lúc đó bị chia làm hai, một nửa mong muốn được đi theo cô gái và một nửa hướng tới người đàn bà mà tâm hồn đã thật sự chinh phục anh. Và bà ta đứng đó, khuôn mặt béo tốt với làn da nhợt nhạt nhưng hiền lành và nhạy cảm. Khi đó bỗng nhiên Blanchard không còn lưỡng lự nữa. Tay anh nắm chặt cuốn sách nhỏ cũ kỹ giống như cuốn sách trong thư viện trước đây để cô gái có thể nhận ra mình.

Đây không phải là tình yêu nhưng là một cái gì đó rất đáng quý, một cái gì đó thậm chí có thể còn hơn cả tình yêu, một tình bạn mà anh luôn luôn và mãi mãi biết ơn. Blanchard đứng thẳng chào người đàn bà, chìa cuốn sách ra và nói, mặc dù khi nói anh cảm thấy mình bị nghẹn lại cay đắng và thất vọng: "Tôi là trung úy John Blanchard và xin phép được hỏi chắc đây là cô Maynell? Tôi rất vui mừng là cô đã có thể đến đây gặp tôi hôm nay. Tôi muốn mời cô dùng cơm tối có được không?".
Người đàn bà nở một nụ cười bao dung và trả lời: "Ta không biết việc này như thế nào con trai ạ, nhưng cô gái trẻ mặc chiếc áo vét màu xanh vừa đi kia đã năn nỉ ta đeo đoá hoa hồng này trên ve áo. Cô ấy nói nếu anh có mời ta đi ăn tối thì nói rằng cô ấy đang đợi anh ở nhà hàng lớn bên kia đường. Cô ấy nói đây là một cuộc thử nghiệm gì đó!"

Những tâm hồn cao thượng!!!

CÂY TÁO


Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo cổ thụ.Có một cậu bé rất thích đến chơi đùa quanh cây táo mỗi ngày. Cậu trèo lên ngọn cây, ăn quả cây, hay nằm nghỉ ngơi dưới bóng cây…Cậu yêu cây táo, và cây cũng rất yêu thích cậu.Thời gian dần trôi đi, cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành và cậu không còn chơi quanh cây táo mỗi ngày nữa. Một ngày nọ, cậu trở lại gặp cây táo, trông cậu thật buồn bã. " Hãy đến đây chơi với ta”, cây táo nài nỉ, " Con không còn bé nữa, nên con không chơi với cây nữa đâu", cậu trả lời, “ Con muốn có đồ chơi, và con cần có tiền để mua chúng”. “ Thật là đáng tiếc, nhưng ta không có tiền… tuy nhiên, con có thể hái hết những quả táo của ta và bán chúng lấy tiền." Cậu bé phấn khởi vô cùng. Cậu vồ lấy tất cả táo trên cây và vui vẻ bỏ đi. Rồi cậu đã không bao giờ trở lại sau khi đã hái hết những trái táo. Cây táo buồn lắm.
Một ngày nọ, cậu quay trở lại, cây táo hạnh phúc biết chừng nào. " Hãy đến đây chơi với ta.”, cây bảo cậu. “ Con không có thời gian để vui đùa đâu, con phải làm việc để nuôi sống gia đình. Chúng con cần một căn nhà để trú ngụ. Cây có giúp con được không?” “Thật đáng tiếc là ta không có một căn nhà để cho con. Nhưng con có thể chặt hết cành nhánh của ta để xây căn nhà ấy." Thế là cậu chặt hết cành cây và vui sướng bỏ đi. Cây sung sướng vô cùng khi thấy cậu hạnh phúc, nhưng rồi cậu lại đi luôn không quay lại nữa. Cây táo lại một lần nữa buồn rầu, cô đơn. Một ngày hè nóng bức, cậu quay trở lại, cây vui mừng khôn xiết. " Hãy đến đây chơi với ta.”, cây nói. “ Con rất buồn và ngày càng già đi. Con muốn chèo thuyền đi đâu đó để thư giãn tuổi già, Liệu cây có thể cho con một chiếc thuyền ?". " Hãy dùng thân cây ta để làm thuyền. Để con có thể chèo đi xa và cảm thấy hạnh phúc." Thế là cậu chặt thân cây để làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi, và không thấy cậu trong một thời gian dài.
Rất nhiều năm trôi qua, cuối cùng cậu ta quay lại. " Thật đáng tiếc, cậu bé của ta. Ta chẳng còn gì để cho con nữa.", "ta chẳng còn táo cho con…" cây nói. " Con cũng chẳng còn răng để ăn táo nữa", cậu trả lời. " Ta cũng chẳng còn cành nhánh cho con leo trèo..". " Con cũng đã quá già để làm điều đó “, cậu đáp. “ Ta thật sự không còn gì để cho con nữa.. ta chỉ còn mỗi cái rễ già đang chết dần đi này", cây vừa khóc vừa nói. "Bây giờ con không cần gì nữa rồi, con chỉ cần một chỗ nghỉ ngơi. Con quá mệt mỏi sau ngần ấy năm trời.” Cậu đáp lời cây. “ Vậy thì hay quá !, rễ cây già này chính là nơi tốt nhất cho con nương tựa và nghỉ ngơi. Hãy đến đây, ngồi xuống đây với ta và hãy nghỉ ngơi đi." Cậu ngồi xuống, và cây, vui sướng vô cùng, mỉm cười trong nước mắt….
Câu chuyện này là cho tất cả mọi người. Cây táo chính là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn nhỏ, ta thích chơi đùa với bố mẹ mình….Đến khi ta lớn lên, ta rời xa họ.. chỉ quay về khi ta cần cái điều gì đó hay khi ta gặp khó khăn trong đời. Nhưng dù cho có thế nào đi nữa, cha mẹ vẫn luôn ở đó, cho ta bất cứ điều gì họ có thể cho, để làm cho ta được hạnh phúc. Bạn có thể cho rằng cậu bé trên đối xử với cây táo thật tàn nhẫn nhưng đó chính là cái cách mà tất cả chúng ta vẫn đang đối xử với cha mẹ mình.




CON CHÓ QUÈ



Ông chủ cửa hàng bán thú nuôi mang tấm biển "Tại đây bán chó con" lên cửa ra vào. Một cậu bé xuất hiện bên dưới tấm biển hỏi:

- Ông định bán những chú chó con này giá bao nhiêu ạ?"

- Cũng tùy, từ 30 - 50 đô la cháu ạ.

Cậu bé thò tay vào túi móc ra một ít tiền lẻ:

- Cháu có 2 đô la và 37 xu. Ông cho phép cháu ngắm chúng nhé.

Người chủ tiệm mỉm cười, huýt sáo ra hiệu. 5 chú chó lơn tơn chạy ra. Có một con chậm chạp theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào chú chó nhỏ khập khiểng: "Con chó nhỏ ấy làm sao thế ạ?'

Bác sĩ thú y bảo xuơng chậu của nó bị khuyếm khuyết nên phải khập khiễng què quặt suốt đời. Đây là con chó cháu muốn mua.- Cậu bé tỏ vẻ thích thú.

Không, ta nghĩ cháu không muốn mua nó đâu. Còn nếu cháu thật sự thích nó thì ta sẽ tặng cho cháu.

Cậu bé hơi bối rối. Nhìn thẳng vào mắt ông chủ cửa hàng rồi chìa tay đáp:

- Cháu không muốn được ông tặng. Nó cũng đáng giá như những con chó khác và cháu sẽ trả đủ tiền cho ông. Đây là 2 đô la 37 xu và cháu sẽ đưa ông thêm 50xu mỗi tháng đến khi nào đủ tiền

- Cháu không muốn mua con chó này đâu. Nó sẽ không thể chạy nhảy vui đùa với cháu như những con chó con khác - người chủ tỏ vẻ phản đối.

Cậu bé lặng lẽ với tay kéo ống quần lên để lộ chiếc chân trái bị teo cơ đang được nâng giữ bằng một khung kim loại. Nó nhìn lên người chủ dịu dàng đáp:

- Cháu cũng không thể chạy nhảy vui đùa, và con chó này cần một ai đó để thông cảm ông ạ !




Bài học về sự giàu nghèo


Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy nhưng người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. " Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" - người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.

Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: "Chuyến đi như thế nào hả con?"

- Thật tuyệt vời bố a.
- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy
- Ô, vâng.
- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này?
Đứa bé không ngần ngại:
- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở cho nhau...

NHẪN:
Nhẫn nhục với kẻ mạnh, nhẫn nhịn với kẻ liều và nhẫn tâm với kẻ yếu
Thêm được 1 bài

những tâm hồn cao thượng

Chú Chim Sáo Xanh


Ngày xưa, có một cậu bé vui vẻ, vô tư. Cậu có một người bạn nhỏ dễ thương: chú chim sáo màu xanh. Họ rất thân thiết, mỗi khi cậu đi đâu, chú chim thường bay líu ríu bên cạnh.

Ngày nọ, một cô bé rất xinh chuyển vào lớp của cậu bé. Chàng trai nhỏ của chúng ta tuy thầm mến cô bé nhưng lại rất nhút nhát. Phải cho đến khi nhà trường tổ chức một buổi liên hoan thì cậu mới lấy hết can đảm gặp cô bé hoa khôi và nói lời mời.

Cô bé vốn là hoa khôi trong trường, dù không muốn kiêu ngạo nhưng cô không muốn đi riêng cùng một cậu bé, sợ bạn bè trêu chọc. Cho nên cô nói với cậu bé rằng nếu cậu tìm được một bông hồng đỏ cho cô thì cô sẽ nhận lời mời.

Cậu bé nghe vậy rất buồn vì cậu biết rằng ỏ khắp vùng này không hề có một cây hồng đỏ nào mà chỉ toàn một loại hồng trắng. Trên đường về nhà cậu cứ lẩm bẩm rằng tại sao cô bé không đòi hoa hồng trắng, thế thì dễ cho cậu bao nhiêu.

Trong khi ấy thì người bạn nhỏ – chú chim sáo xanh – đã hiểu những gì cậu bé cần và suốt đêm đó chim sáo không ngu. Khi bình minh lên cũng là lúc chú chim nghĩ ra cách để giúp bạn mình. Nó bay đi tìm một bông hồng lớn gần nhà, bên cạnh những bụi gai và lấy hết sức mình lao vào bụi gai. Những giọt máu của chú chim nhỏ thấm vào những cánh hoa trắng và nhuộm đỏ thành một bông hồng thắm.

Khi cậu bé ra khỏi nhà, cậu nhìn thấy ngay trước cửa một bông hồng đỏ thẫm. Không tin vào mắt mình, cậu bé cúi nhặt bông hoa và vì quá vui mừng, cậu bé không nhận thấy chim sáo xanh nằm trong vũng máu gần đó.

Cậu bé cầm bông hồng đến trường, nhưng trên đường, cậu gặp đám bạn gần nhà đang chơi đá bóng rất sôi nổi. Ban đầu, cậu bé bảo mình đang có việc quan trọng nhưng đám bạn cứ nài kéo cậu chơi cùng. Cậu bé nhìn đám bạn rồi lại quay sanh nhìn bông hồng rồi nghĩ: "Thực ra cô bé ấy cũng chẳng muốn đi cùng mình đâu nên mới đòi hoa hồng đỏ chứ. Dù mình có mang đến, chắc gì cô ấy đã đồng ý!". Thế là cậu quăng bông hồng đi và chạy vào sân bóng.


====000===

Có lẽ bạn đọc câu chuyện này thấy quen quen, và tôi cũng thấy như vậy. Những giọt máu nóng ấm nhuộm đỏ cánh hồng bạch, nhuộm đỏ tuyết...là những hình tượng thường thấy trong chuyện cổ tích. Chỉ có điều, cậu chuyện này có thêm một kết thúc khác với ẩn ý riêng của nó:

- Cậu bé là hình ảnh của mỗi chúng ta.

- Chim sáo xanh là sự hiện diện của những gì tốt đẹp: gia đình, bạn thân, những cơ hội..

- Cô bé biểu tượng cho một mục đích cần đạt tới

- Bông hồng đỏ tượng trưng cho những khó khăn cần vượt qua

- Trận bóng cùng đám bạn chính là những thú vui nhỏ nhặt, những lợi ích trước mắt mà đôi khi chúng ta không kiềm chế được nân đã vì chúng mà bỏ qua cả mục đích của chính mình.


CỬA SỔ TRÁI TIM



"Hai người đàn ông nằm chung một phòng bệnh...Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày một giờ, còn người kia phải nằm liệt giường. Một giờ duy nhất trong ngày đó, người đàn ông thứ nhất nhìn qua cửa sổ ngay tầm mắt mình và kể cho người bạn cùng phòng nghe những gì mình thấy được và người bạn cảm nhận thế giới ấy qua lời kể....

Một tháng sau, người đàn ông kể chuyện qua đời. Người còn lại xin chuyển đến chiếc giường cạnh cửa sổ. Một chiều, ông cố gắng ngồi dậy để nhìn ra ngoài. Phía sau cửa sổ là một bức tường xám xịt. Ông chợt hiểu những câu chuyện nghe được chính là tặng phẩm của người bạn dành cho những tháng ngày hiu quạnh của ông...Khoảng trống xám xịt ấy đã được người bạn dùng trái tim để tô điểm thành bức tranh sinh động ngập tràn hạnh phúc...".

Câu chuyện nhỏ này trong tập sách Chicken soup for soul làm tôi nhớ lại bức tranh của nhà danh họa Nhật Bản được trưng bày trong Bảo tàng Mỹ thuật cách đây vài năm: một bức tranh không có bất kỳ chi tiết nào, chỉ là một màu trắng nguyên sơ với tên gọi "Cửa sổ". Lúc ấy nó hiện hữu giữa phòng tranh ngập tràn sắc màu như một sự lạc lõng. Mãi đến giờ tôi mới hiểu, đó là cuộc sống...

Cuộc sống không chỉ là những gì ta nhìn thấy mà còn cả những giá trị ta cảm nhận bằng trái tim và tâm hồn. Khi tôi và bạn đứng trước một khoảng lặng tưởng như chán ngắt, một bức tranh tưởng như không hương sắc, hãy lắng lòng mình lại và ta sẽ tìm thấy màu sắc thật sự của cuộc sống: màu của bình yên và hạnh phúc.


TÌNH BẠN



Hai ngưởi đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi : "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?".

Mỉm cười, anh trả lời: "Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng tay hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó trên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

NHẪN:
Nhẫn nhục với kẻ mạnh, nhẫn nhịn với kẻ liều và nhẫn tâm với kẻ yếu
Thêm được 1 bài

Tâm hồn mở rộng

Mở rộng tâm hồn
Bài liên quan

Tại sao con người lại hét lên khi giận dữ ?
Chúc buổi sáng tốt lành
Những lá thư không được trả lời

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.
Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.
- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.
Lập tức, chàng trai làm theo.
- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.
Người thầy chậm rãi nói:
- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.