Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Những tâm hồn cao thượng!!!

CÂY TÁO


Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo cổ thụ.Có một cậu bé rất thích đến chơi đùa quanh cây táo mỗi ngày. Cậu trèo lên ngọn cây, ăn quả cây, hay nằm nghỉ ngơi dưới bóng cây…Cậu yêu cây táo, và cây cũng rất yêu thích cậu.Thời gian dần trôi đi, cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành và cậu không còn chơi quanh cây táo mỗi ngày nữa. Một ngày nọ, cậu trở lại gặp cây táo, trông cậu thật buồn bã. " Hãy đến đây chơi với ta”, cây táo nài nỉ, " Con không còn bé nữa, nên con không chơi với cây nữa đâu", cậu trả lời, “ Con muốn có đồ chơi, và con cần có tiền để mua chúng”. “ Thật là đáng tiếc, nhưng ta không có tiền… tuy nhiên, con có thể hái hết những quả táo của ta và bán chúng lấy tiền." Cậu bé phấn khởi vô cùng. Cậu vồ lấy tất cả táo trên cây và vui vẻ bỏ đi. Rồi cậu đã không bao giờ trở lại sau khi đã hái hết những trái táo. Cây táo buồn lắm.
Một ngày nọ, cậu quay trở lại, cây táo hạnh phúc biết chừng nào. " Hãy đến đây chơi với ta.”, cây bảo cậu. “ Con không có thời gian để vui đùa đâu, con phải làm việc để nuôi sống gia đình. Chúng con cần một căn nhà để trú ngụ. Cây có giúp con được không?” “Thật đáng tiếc là ta không có một căn nhà để cho con. Nhưng con có thể chặt hết cành nhánh của ta để xây căn nhà ấy." Thế là cậu chặt hết cành cây và vui sướng bỏ đi. Cây sung sướng vô cùng khi thấy cậu hạnh phúc, nhưng rồi cậu lại đi luôn không quay lại nữa. Cây táo lại một lần nữa buồn rầu, cô đơn. Một ngày hè nóng bức, cậu quay trở lại, cây vui mừng khôn xiết. " Hãy đến đây chơi với ta.”, cây nói. “ Con rất buồn và ngày càng già đi. Con muốn chèo thuyền đi đâu đó để thư giãn tuổi già, Liệu cây có thể cho con một chiếc thuyền ?". " Hãy dùng thân cây ta để làm thuyền. Để con có thể chèo đi xa và cảm thấy hạnh phúc." Thế là cậu chặt thân cây để làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi, và không thấy cậu trong một thời gian dài.
Rất nhiều năm trôi qua, cuối cùng cậu ta quay lại. " Thật đáng tiếc, cậu bé của ta. Ta chẳng còn gì để cho con nữa.", "ta chẳng còn táo cho con…" cây nói. " Con cũng chẳng còn răng để ăn táo nữa", cậu trả lời. " Ta cũng chẳng còn cành nhánh cho con leo trèo..". " Con cũng đã quá già để làm điều đó “, cậu đáp. “ Ta thật sự không còn gì để cho con nữa.. ta chỉ còn mỗi cái rễ già đang chết dần đi này", cây vừa khóc vừa nói. "Bây giờ con không cần gì nữa rồi, con chỉ cần một chỗ nghỉ ngơi. Con quá mệt mỏi sau ngần ấy năm trời.” Cậu đáp lời cây. “ Vậy thì hay quá !, rễ cây già này chính là nơi tốt nhất cho con nương tựa và nghỉ ngơi. Hãy đến đây, ngồi xuống đây với ta và hãy nghỉ ngơi đi." Cậu ngồi xuống, và cây, vui sướng vô cùng, mỉm cười trong nước mắt….
Câu chuyện này là cho tất cả mọi người. Cây táo chính là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn nhỏ, ta thích chơi đùa với bố mẹ mình….Đến khi ta lớn lên, ta rời xa họ.. chỉ quay về khi ta cần cái điều gì đó hay khi ta gặp khó khăn trong đời. Nhưng dù cho có thế nào đi nữa, cha mẹ vẫn luôn ở đó, cho ta bất cứ điều gì họ có thể cho, để làm cho ta được hạnh phúc. Bạn có thể cho rằng cậu bé trên đối xử với cây táo thật tàn nhẫn nhưng đó chính là cái cách mà tất cả chúng ta vẫn đang đối xử với cha mẹ mình.




CON CHÓ QUÈ



Ông chủ cửa hàng bán thú nuôi mang tấm biển "Tại đây bán chó con" lên cửa ra vào. Một cậu bé xuất hiện bên dưới tấm biển hỏi:

- Ông định bán những chú chó con này giá bao nhiêu ạ?"

- Cũng tùy, từ 30 - 50 đô la cháu ạ.

Cậu bé thò tay vào túi móc ra một ít tiền lẻ:

- Cháu có 2 đô la và 37 xu. Ông cho phép cháu ngắm chúng nhé.

Người chủ tiệm mỉm cười, huýt sáo ra hiệu. 5 chú chó lơn tơn chạy ra. Có một con chậm chạp theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào chú chó nhỏ khập khiểng: "Con chó nhỏ ấy làm sao thế ạ?'

Bác sĩ thú y bảo xuơng chậu của nó bị khuyếm khuyết nên phải khập khiễng què quặt suốt đời. Đây là con chó cháu muốn mua.- Cậu bé tỏ vẻ thích thú.

Không, ta nghĩ cháu không muốn mua nó đâu. Còn nếu cháu thật sự thích nó thì ta sẽ tặng cho cháu.

Cậu bé hơi bối rối. Nhìn thẳng vào mắt ông chủ cửa hàng rồi chìa tay đáp:

- Cháu không muốn được ông tặng. Nó cũng đáng giá như những con chó khác và cháu sẽ trả đủ tiền cho ông. Đây là 2 đô la 37 xu và cháu sẽ đưa ông thêm 50xu mỗi tháng đến khi nào đủ tiền

- Cháu không muốn mua con chó này đâu. Nó sẽ không thể chạy nhảy vui đùa với cháu như những con chó con khác - người chủ tỏ vẻ phản đối.

Cậu bé lặng lẽ với tay kéo ống quần lên để lộ chiếc chân trái bị teo cơ đang được nâng giữ bằng một khung kim loại. Nó nhìn lên người chủ dịu dàng đáp:

- Cháu cũng không thể chạy nhảy vui đùa, và con chó này cần một ai đó để thông cảm ông ạ !




Bài học về sự giàu nghèo


Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy nhưng người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. " Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" - người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.

Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: "Chuyến đi như thế nào hả con?"

- Thật tuyệt vời bố a.
- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy
- Ô, vâng.
- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này?
Đứa bé không ngần ngại:
- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở cho nhau...

NHẪN:
Nhẫn nhục với kẻ mạnh, nhẫn nhịn với kẻ liều và nhẫn tâm với kẻ yếu
Thêm được 1 bài

Không có nhận xét nào: